Quá trớn – Chương 17

 Hậu cung của Bạch Liên công đang tập hợp

Vào một đêm khuya, rạng sáng mười hai giờ rưỡi.

Quán bar sau chợ.

Thanh niên cong môi lên, nghe điện thoại.

“Ah. . . ” hắn trầm giọng nói: “Anh muốn nghe ngóng việc này à. ”

“Những thứ này có thể được bao nhiêu tiền? Có thể bán với giá tốt được không?” hắn dựa tường nói chuyện, dáng vẻ đầy lưu manh.

Người bên đầu dây điện thoại bên kia vẫn còn đang nói công chuyện cho hắn biết, thuận tiện cảnh cáo hắn, kêu hắn nhận tiền rồi thì không được lắm miệng.

“Được rồi được rồi, tôi biết luật mà, tiền vào tài khoản xong, tôi lập tức xem như không có việc này…. Được, tôi giảm cho anh 10%, gặp mặt rồi nói tiếp.” sau khi hắn cúp điện thoại,  nghịch nghịch điện thoại một chút, sau đó lôi ra một chiếc điện thoại khác.

Hắn nín hơi thở một lát, chờ tới khi bên kia nhận điện thoại.

“. . . Những người này chậm hơn so với tôi nghĩ đấy,” hắn nói với vẻ ngả ngớn: “Bây giờ mới tìm đến tôi.”

“. . . Cậu chủ bé, giọng của cậu nghe qua điện thoại cũng thật là êm tai.”

Không biết bên kia nói những gì, thanh niên như bị dạy dỗ vậy, dáng vẻ kiêu căng lập tức bị đè ép xuống, cúi đầu nhìn xuống mặt đất.

Hắn đáp:  “. . . Vâng…  ”

Hắn lại nghe một hồi, cuối cùng do dự nói:  “Được, tôi biết rồi. Hẹn sau này gặp?”

Bên kia cúp điện thoại.

Hắn cầm điện thoại di động cọ vào lỗ tai đầy lưu luyến, cảm thấy tất cả tâm tình ngang ngược, phẫn nộ, tối tăm u ám đều rời đi sau cuộc điện thoại này.

“A Minh. . . ” hắn lẩm bẩm nói.

Giữa lúc hắn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên một tiếng nói vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.

“Tiểu Giang? Cậu nghe điện thoại xong chưa? Đến giúp tôi phục vụ khách đi, trong quán đang bận lắm.” thanh niên bên cạnh, người mặc đồng phục, đang phất tay gọi hắn.

Hắn nở nụ cười, nói:  “Ừ, đến đến đây.” Rồi đứng dậy đi theo.

Quán bar này, sau khi Tiểu Diệp không ở đây nữa, ai cũng nhớ nhung những vị khách của cậu hết cả.

Tuy là Tiểu Giang mới tới rất tuấn tú, thỉnh thoảng cười lớn lên mang theo một phần vẻ lưu manh, lạnh lẽo xấu xa, cũng có nét quyến rũ riêng. Nhưng vẫn không có vẻ ngoài thoạt nhìn đã khiến người ta muốn được thân thiết của Tiểu Diệp.

Các vị khách trong quán bar ngày hôm nay cũng vẫn rất nhớ nhân viên phục vụ Diệp.

Vị khách mới đến đã hỏi ngay:  “Quản lý, tôi mới mấy bữa không đến, sao đã không thấy cậu phục vụ kia rồi? Chính là cái cậu mà hay cười ấy, sao giờ lại không thấy nữa vậy?”

Kỳ Việt đang ở quầy bar pha chế lấy rượu, ngón tay thon dài của anh rất có lực, động tác pha rượu trầm ổn trước sau như một.

Người đàn ông nghe được lời vị khách hỏi, nhướng mắt nhìn anh ta một cái, trả lời: “Đi rồi.”

Vị khách hỏi tới:  “Đi? Đi đâu?”

Người đàn ông không nhanh không chậm nói: “Cậu ấy không đi làm nữa. Người ta vốn là sinh viên ưu tú, đương nhiên là phải quay lại tập trung cho việc học.”

Vị khách nghe vậy, cảm thấy có chút tiếc nuối, lẩm bẩm nói:  “Là sinh viên ưu tú à, tôi biết tôi biết rồi, thế nhưng. . . ” anh ta vả vào miệng mình một cái, nói: “Cậu nhỏ ấy lúc cười tươi lên nhìn đẹp vô cùng, mỗi lần nhìn thấy là tâm trạng lập tức tốt lên phần nào. . . Thực sự đáng tiếc quá.”

Người đàn ông đáp lời, nói:  “Ừm…, rượu của ngài đây.”

Anh đem một ly rượu đã pha xong đặt trên quầy bar, vị khách uống hết ngụm này đến ngụm khác, gọi một ly lại một ly, mãi đến khi uống say không còn biết gì.

Kỳ Việt thỉnh thoảng sẽ nhướng mắt xem xét thần thái của vị khách này. Nhưng anh ta vẫn rất trầm lặng, tự mình uống rượu, dần dần đã nằm bất động.

“. . . ” kiểu khách như vậy, vô cùng hay gặp trong quán rượu.

Lúc đóng cửa, nhân viên phục vụ đánh thức anh ta, vì vậy vị khách  này mới loạng choà loạng choạng mà đứng lên, sau đó mơ mơ màng màng đi ra ngoài.

Đến giờ, các nhân viên phục vụ lau dọn, thay đồ ra xong rồi đi về ngủ cả, chỉ có Tiểu Giang mới tới vẫn còn giúp anh dọn dẹp giá rượu.

Kỳ Việt nhìn hắn một cái, nói:  “Ở đây không cần cậu giúp, cậu đi về trước đi.”

Giang Kế Huy biết nghe lời phải mà thu tay về.

Kỳ Việt không có để ý tới cậu nữa.

Lặng im một hồi, Tiểu Giang đột nhiên mở miệng hỏi:  “Quản lý, có phải anh thấy tôi rất chướng mắt hay không.” thanh niên dựa cửa, khóe miệng mang theo nụ cười bất cần đời.

“Không có. ” Người đàn ông lại nhìn hắn một cái, cứ như thấy kỳ lạ việc sao hắn lại hỏi như vậy.

“Tôi nghe nói, ” thanh niên cúi đầu cười:  “Tôi thay thế cậu nhân viên kia, vốn có nhân duyên rất tốt, tất cả mọi người ai cũng thích.”

“Cậu ấy đã nghỉ việc trước đó rồi, sau đó cậu mới vào làm mà.” Động tác đang xếp lại rượu của Kỳ Việt cũng không đột ngột dừng lại, trực tiếp hỏi:  “Cuối cùng thì cậu muốn hỏi cái gì đây/”

Giang Kế Huy hỏi:  “Tôi chỉ thấy tò mò mà thôi, muốn hỏi một chút, người trước kia. . . là kiểu gì vậy?”

Nhắc tới người kia, âm cuối của hắn càng ngày càng nhẹ, tựa như bọt biển ở đáy biển nổi lên trên mặt biển, càng nổi lên lại càng nhẹ.

Người đàn ông chỉ nhìn hắn một cái nhìn cảnh cáo, lãnh đạm nói:  “Chuyện này không liên quan tới cậu. Hết giờ làm rồi, cậu trở về đi. ”

Giang Kế Huy nở nụ cười, nói:  “Xin lỗi xin lỗi, là tôi nhiều chuyện rồi, tôi đi đây.”

Lúc ra cửa, hắn không tự chủ được mà siết chặt tay nắm cửa, rồi lại nhẹ nhàng buông lỏng ra.

Bốn giờ sáng, bầu trời bên ngoài còn rất tối, trên đường có chút lạnh, hắn che kín quần áo trên người, phun ra một làn khói trắng.

. . .

Khi đó, hắn ngồi xổm ở trong bóng tối, không ít ngày nhìn Diệp Minh và tên quản lý này , hai người bên nhau tình nồng ý đượm.

Mà ngày thứ ba sau khi Diệp Minh rời khỏi, hắn quỷ thần xui đi vào tiệm này để nộp đơn khi có thông báo tuyển dụng.

Dù thế nào cũng đã vậy rồi, đợi ở nơi nào đều giống nhau, đợi ở chỗ cậu ấy từng ở đây, có lẽ còn thấy thích hơn ít nhiều.

Mỗi lần thay trên người bộ đồng phục của bồi bàn, hắn đã kìm lòng không đặng mà nghĩ: . . . Có phải cậu ấy cũng đã từng mặc qua không?

Nhìn thấy người đàn ông kia trên người vẫn còn vương đầy hơi thở của cậu, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ rơi vào trầm tư.

. . . Cậu ấy thích kiểu đàn ông thế này à.

Từ sau khi bọn họ cắt đứt, người đã từng đứng bên cạnh, giơ tay lên là có thể nắm được tay, bây giờ đã trở nên càng ngày càng xa xôi.

Hắn chỉ ước muốn được như trước kia, làm cho cậu đợi tại nơi hắn có thể thấy được.

Thái độ của quý bà Chúc đối với cậu vẫn tốt hết sức, sẽ gọi điện thoại tới hỏi thăm cậu đều đều, đồng thời còn nói chuyện với cậu vô cùng dịu dàng nhã nhặn, còn sẽ cho người mang rất nhiều món ăn đưa tới. . . Mấy món kia nhìn qua cũng không quá đắt, từ chối cũng không tốt lắm.

Vì thế, Diệp Minh lâm vào cảm giác rầu rĩ trong sự ngọt ngào này.

Lục Lễ cũng thấy có phần nghi ngờ, đối với những chuyện có liên quan đến người yêu, anh luôn luôn vô cùng nhạy cảm, gọi điện thoại thẳng đến cho mẹ mình để hỏi: “Sao mẹ quan tâm đến em ấy nhiều như vậy?”

Quý bà Chúc cười cười, nói:  “Còn chả phải là thấy Tiểu Diệp ngoan như vậy nên được quý mến sao? Đến con cũng chưa từng ngoan như thế nữa. ”

Lục Lễ lãnh đạm nói:  “. . . Vâng… con hy vọng trong lòng mẹ đúng là nghĩ như thế.”

Quý bà Chúc chậm rãi nói: “Con yên tâm đi! Trước đây mẹ cũng đã đồng ý với con rồi. . . Mẹ cũng chưa tới mức sẽ ra tay với một cậu nhóc. Nếu như hai đứa không hợp nhau, không cần phải đợi đến khi mẹ ngăn cản, chính hai đứa cũng sẽ tự tách ra. ”

Trong giọng nói của bà ẩn chứa sự chắc chắn không biết đến từ đâu, làm cho Lục Lễ khẽ nhíu lông mày.

Vào một buổi chiều, bạn trai bận rộn ở công ty, trong phòng chỉ có mình Diệp Minh.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cậu liếc nhìn tên hiện trên đó, rồi nhận điện, “A lô, cháu chào bác gái ạ.”

Cậu trai bình thản lên nhà bếp cầm chút đồ ăn, sau đó trò chuyện câu được câu không với mẹ của bạn trai.

Đột nhiên, bên đầu dây kia nhắc đến chuyện gì đó, vì vậy cậu ngừng cái miệng đang ăn, hỏi:  “Dạ…? Bác nói là. . . Mời cháu đến nhà bác chơi ạ. . . ?”

Có vẻ như cậu vô cùng kinh ngạc, âm cuối lên cao giọng rất khẽ.

Quý bà Chúc xác định câu nói của cậu.

Diệp Minh chần chờ nói:  “Bây giờ ạ?”

Bên đầu dây bên kia, bậc bề trên đang nhẹ nhàng thuyết phục cậu, mà từ trước đến nay cậu vốn cũng chưa dám từ chối người lớn bao giờ, thái độ hết sức nhún nhường.

Cậu trầm mặc một hồi, rồi cũng không chịu được nữa, vội vã đáp ứng nói:  “Vâng… . . Vậy cũng tốt. Cháu biết rồi, cháu đến ngauy.”

Quý bà Chúc nói sẽ sắp xếp cho người đến đón cậu, rồi cúp điện thoại.

Cậu trai suy tư một hồi, cầm một quả quýt lên từ mâm đựng trái cây, chậm rãi lột ra, lấy một múi bỏ vào trong miệng.

Sau đó vui vẻ cười nhếch miệng.

[ Lời tác giả: ]

Np np np

Không ngược công không ngược công không ngược công

Thanh An

Chủ nhà đảng sủng công 1000%. Sủng công là chân ái, chào mừng các bạn cải tà quy chánh =))

One thought on “Quá trớn – Chương 17

Leave a Reply to engchuyennganh Cancel reply

Back to top